Chương 62

Đạo là nơi ẩn náu của vạn vật

道者万物之奥,善人之宝,不善人之所保。
美言可以市尊,美行可以加人。人之不善,何弃之有?
故立天子,置三公,虽有拱璧以先驷马,不如坐进此道。
古之所以贵此道者何?不曰求以得,有罪以免邪?故为天下贵。
Đạo là nơi ẩn náu của vạn vật, là báu vật của người lành, là nơi nương tựa của kẻ chẳng lành. Lời nói đẹp có thể mua được danh tiếng, hành động đẹp có thể nâng cao giá trị con người. Nhưng kẻ chẳng lành, sao lại bỏ rơi họ? Vì vậy, khi lập thiên tử, đặt tam công, dù có ngọc bích quý giá và xe tứ mã, cũng không bằng ngồi yên mà tiến bước trên Đạo này. Ngày xưa, tại sao quý trọng Đạo này? Chẳng phải vì cầu là được, có tội mà được tha sao? Vì thế, Đạo là quý giá nhất trong thiên hạ.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này khẳng định Đạo là nơi trú ẩn và bảo vệ cho tất cả, dù là người tốt hay người xấu. Lời nói và hành động đẹp có giá trị, nhưng không thể sánh bằng việc sống theo Đạo. Đạo ban cho sự tha thứ và thành tựu cho những ai tìm cầu, là điều quý giá nhất.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi thường tự trách mình khi mắc sai lầm, cảm thấy không xứng đáng. Nhưng chương này nhắc tôi rằng Đạo bao dung tất cả, kể cả những lỗi lầm. Tôi không cần phải hoàn hảo để được chấp nhận; chỉ cần quay về với sự chân thật và khiêm tốn, tôi sẽ tìm thấy sự bình an và tha thứ.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi sẽ dành 5 phút ngồi yên tĩnh, hít thở sâu và buông bỏ mọi phán xét về bản thân. Tôi sẽ tự nhủ: 'Tôi được Đạo bao dung, tôi có thể học từ sai lầm và tiếp tục.'

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →