Chương 56

Người Biết Không Nói

知者不言,言者不知。
塞其兑,闭其门,挫其锐,解其纷,和其光,同其尘,是谓玄同。
故不可得而亲,不可得而疏;不可得而利,不可得而害;不可得而贵,不可得而贱。故为天下贵。
Người biết không nói, người nói không biết. Bịt lỗ tai, đóng cửa miệng, mài nhọn sắc bén, gỡ rối loạn, hòa ánh sáng, đồng bụi bặm, ấy gọi là huyền đồng. Cho nên không thể thân, không thể sơ; không thể lợi, không thể hại; không thể quý, không thể tiện. Vì thế là quý nhất thiên hạ.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này dạy rằng người thực sự hiểu đạo thì ít nói, vì họ sống trong sự huyền đồng – vượt trên mọi phân biệt thân sơ, lợi hại, quý tiện. Họ hòa mình với thế gian mà không bị ràng buộc bởi các cực đoan.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi nhận ra rằng việc giữ im lặng và buông bỏ nhu cầu phán xét, phân biệt giúp tôi sống tự do hơn. Khi tôi không còn bám víu vào thân sơ, lợi hại, tôi tìm thấy sự bình an nội tâm.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi thực hành lắng nghe nhiều hơn nói, và cố gắng không phân biệt người khác dựa trên lợi ích hay địa vị, để sống trong tinh thần huyền đồng.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →