Chương 20
Khác biệt và bình an
Nguyên bản
众人熙熙,如享太牢,如春登台。我独泊兮其未兆,如婴儿之未孩;累累兮若无所归。
众人皆有余,而我独若遗。我愚人之心也哉!沌沌兮!
俗人昭昭,我独昏昏。俗人察察,我独闷闷。澹兮其若海,飂兮若无止。
众人皆有以,而我独顽且鄙。我独异于人,而贵食母。
Bản dịch
Người đời hớn hở, như hưởng thái lao, như mùa xuân lên đài. Riêng ta lặng lẽ chưa hiện dấu vết, như trẻ thơ chưa biết cười; mệt mỏi như không chốn về.
Người đời ai cũng dư dả, riêng ta như thiếu thốn. Lòng ta ngu muội thay! Mờ mịt thay!
Người đời sáng tỏ, riêng ta mờ mịt. Người đời phân minh, riêng ta u uất. Mênh mông như biển cả, phiêu diêu như không ngừng.
Người đời đều có chỗ dùng, riêng ta cứng đầu và thô lậu. Ta khác người, là quý bú mẹ.
Suy ngam sau
Chương này nói về điều gì?
Chương này mô tả sự khác biệt giữa người theo Đạo và người đời thường. Người theo Đạo sống đơn sơ, vô tư, không chạy theo danh lợi hay phân biệt thiện ác, mà giữ tâm hồn như trẻ thơ, hòa mình với tự nhiên.
Điều này liên quan gì đến tôi?
Tôi thường cảm thấy lạc lõng khi không chạy theo những xu hướng hay giá trị sống ồn ào của xã hội. Chương này an ủi tôi rằng sự khác biệt ấy là điều quý giá, vì tôi đang nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng những điều căn bản và sâu xa nhất.
Hôm nay tôi nên làm gì?
Hôm nay, tôi sẽ thực hành lắng nghe mà không phán xét, không so sánh mình với người khác, và chấp nhận sự khác biệt của bản thân như một món quà.
Chương liên quan
Suy ngam cua toi
Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?