Chương 15

Người xưa khéo làm Đạo

古之善为士者,微妙玄通,深不可识。夫唯不可识,故强为之容:
豫兮若冬涉川,犹兮若畏四邻,俨兮其若客,涣兮若冰之将释,敦兮其若朴,旷兮其若谷,混兮其若浊。
孰能浊以静之徐清?孰能安以久动之徐生?保此道者不欲盈。夫唯不盈,故能蔽而新成。
Người xưa khéo làm Đạo, tinh vi huyền diệu, sâu thẳm khó lường. Vì khó lường nên tạm mô tả: Thận trọng như đi qua sông mùa đông, cảnh giác như sợ bốn bên láng giềng, trang nghiêm như khách, tan chảy như băng sắp tan, chất phác như gỗ chưa đẽo, rộng mở như thung lũng, hòa lẫn như nước đục. Ai có thể làm đục lắng xuống từ từ để trong? Ai có thể làm yên tĩnh lâu ngày để từ từ sinh động? Giữ Đạo này không muốn đầy. Chỉ vì không đầy, nên có thể cũ kỹ mà thành mới.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này vẽ nên chân dung của bậc hiền nhân: khiêm tốn, thận trọng, giản dị, rộng lượng, và biết hòa mình. Họ không phô trương, không đầy đủ, nhưng nhờ đó mà luôn đổi mới. Sự tĩnh lặng có thể làm trong sạch cái đục, và sự an nhiên có thể khơi dậy sức sống.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Tôi thường vội vàng và muốn khẳng định bản thân. Nhưng chương này dạy rằng sự khiêm tốn và thận trọng mới là gốc rễ của trí tuệ. Khi tôi biết dừng lại, lắng nghe và chấp nhận sự không hoàn hảo, tôi có thể tìm thấy sự bình an và sáng tạo mới.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, khi đối diện với một tình huống khó khăn, hãy dừng lại vài giây, hít thở sâu, và đáp ứng một cách thận trọng thay vì phản ứng vội vàng.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →