Chương 21

Đức lớn và Đạo

孔德之容,惟道是从。
道之为物,惟恍惟惚。惚兮恍兮,其中有象;恍兮惚兮,其中有物;窈兮冥兮,其中有精。其精甚真,其中有信。
自古及今,其名不去,以阅众甫。吾何以知众甫之状哉?以此。
Dung mạo của đức lớn, chỉ theo Đạo mà thôi.
Đạo là vật, chỉ mơ hồ, chỉ huyền ảo. Trong huyền ảo có hình tượng; trong mơ hồ có sự vật; trong sâu thẳm có tinh chất. Tinh chất ấy rất chân thật, trong đó có tín thực.
Từ xưa đến nay, tên ấy không mất, để xem xét khởi nguyên của muôn vật. Làm sao ta biết được trạng thái khởi nguyên ư? Nhờ đó.

Suy ngam sau

Chương này nói về điều gì?

Chương này khẳng định rằng Đức lớn nhất chính là hành động theo Đạo. Đạo tuy mơ hồ, khó nắm bắt, nhưng lại chứa đựng tinh chất chân thật và là nguồn gốc của vạn vật, có thể nhận biết qua sự quán chiếu nội tâm.

Điều này liên quan gì đến tôi?

Trong cuộc sống bận rộn, tôi dễ đánh mất kết nối với cốt lõi sâu xa của mình. Chương này nhắc tôi rằng sự chân thật và tín thực nằm trong những điều vô hình, và tôi có thể tìm thấy chúng qua sự tĩnh lặng và quan sát.

Hôm nay tôi nên làm gì?

Hôm nay, tôi sẽ dành thời gian ngồi thiền hoặc đi dạo trong im lặng, chú tâm vào hơi thở và để tâm hồn lắng đọng, cảm nhận sự hiện diện của Đạo trong từng khoảnh khắc.

Chương liên quan

Suy ngam cua toi

Chuong nay truyen cam hung gi cho ban? Ban se ap dung the nao?

Hoi Lao Tu ve chuong nay Tro chuyen toan man hinh →